CON LẠI VỀ XỨ NGHỆ
Thưa Mẹ, con lại về Xứ Nghệ
Con đường lem luốc gió Lào xưa
Hôi hổi nóng dấu chân ngày thơ bé
Có tiếng chim gù đan nắng trong mưa.
Mưa lắt lẻo lối vào chợ Huyện
Mùa nhấp nhô khuya sớm lên Nghèn
Ai khoác nửa vầng trăng đi buôn chuyến
Bao đêm buồn con nước không lên.
Mẹ và cánh đồng bốn mùa sấp ngửa
Cha bán vó xa rạc nẻo đường Nhe
Chúng con lớn lên như củ khoai hạt lúa
Dung dị bình thường cằn cỗi đất quê
Chiều nay con lại về Xứ Nghệ
Bát nước chè xanh nghĩa nặng quê mình
Quê thay đổi, gió Lào thì vẫn thế
Xao xác với người trong cõi mưu sinh.
Chiều nay con lại về Xứ Nghệ
Lon nước, mo cơm thuở ấy đâu rồi
Bên góc ruộng vẫn chỗ ngồi của Me
Còn ấm một thời gian khó Mẹ ơi!
2005
Nhận xét
Đăng nhận xét