Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 9, 2022

THÁNG CHÍN

 Những đám mây hai mặt Mặc thu sang đẹp sững sờ Ban mai một màu xanh ngăn ngắt Bỗng sa sầm tan tác sau trưa. Anh nhỡ cầm nhầm hương tháng chín Mắt em ngân ngấn nước sau rằm Để sũng hết một mùa cúc tím Ai hái giùm ta đóa xa xăm? Lầm lụi xách ô qua phố nhỏ Tháng chín mưa ngập lối tò vò Mạng nhện giăng chiều lên cửa sổ Chợt mối xông mình cả thu mưa. Đã thưa thớt người về quán Chợ Ngõ Sầm Công khăn áo dung dăng Tạ Hiện bập bùng cơ man gió Ly nào chạm giấc ướt thềm trăng...                      1/9/2022

TRƯA PHÙ LƯU

Trưa Phù Lưu Vâng. Ta ngồi uống nắng Gắp gió Lào, bát đẫm mồ hôi Bạn bè một thuở giờ mây trắng Buồn vui gom, lại rót chung lời Dành mấy chén cho đứa còn lưu lạc Ra đi từ bom đạn chưa về Rừng Trường Sơn, Đồng Xoài, Ấp Bắc Hồn hóa thành tiếng hát lời quê. Trưa Phù Lưu bờ tre vít xuống Cánh đồng làng chạy thẳng vào mâm Cả bóng người trần lưng che ruộng Nắng táp da, mạ mới gieo mầm. Suốt bốn mùa chưa thôi xào xạc Đất bạc màu, người bạc mặt nhìn nhau Con đường võng xuống hai đầu sóng Chưa bước chân qua đã trắng đầu Chẳng ai bảo thảy đều im lặng Cho nỗi niềm còn ngấm vào nhau Va tiếng trưa vào ly rượu đắng Lời còn chưa khép nổi xưa, sau Trưa Phù Lưu gió Lào, cát trắng Cứ tan vào bầu rượu buồn, vui Để ta chạm thêm tình sâu nặng Mang đi mỗi đứa một phương đời...                        5/2016

MƯA

Mưa chi lệch đất nghiêng trời Một em mắt ướt Một tôi ngập ngừng Lối về thơm mái ô chung Chân ta bong bóng  Rối từng bước đi Chạm vai ngọn gió xanh rì Nghe mùa hương dậy  Nói gì người ơi Ừ thì cứ mãi mưa rơi Ta đi cuối đất cùng trời với mưa Rạch trời chớp giật lưng trưa Chênh chao giọt gió ai vừa chấm môi Chia xa, thôi đã xa rồi Nào ta đã kịp nói lời cùng mưa...                        10/9/2016

NHỚ

 Nhớ lên phương gió không về nổi Mây nước xô trăng chảy ngược dòng Thầm thĩ bên tai nghìn câu hỏi: - Dám liều một chuyến với em không?                      24/10/2021

TIẾNG GÀ TRƯA

 Cổng nhà cài lệch nắng trưa Tiếng gà cục tác lót vừa ổ rơm Bậc thềm gió phảng phất thơm Bếp còn ủ lửa nồi cơm phập phồng Nồm Nam thổi rạc cánh đồng Mỏi mắt dáng mẹ gánh gồng mùa khê Chim khách mách lẻo bờ tre Ta thành người lạ trở về xóm xưa Sân tròn cả nắng ban trưa Nỗi ta bóng lệch sao chưa thấy tròn?

TIỄN THU

 Mùa mơ  Chìm tận đáy rồi  Vớt bong bóng nổi Vỡ đôi nắng chiều Bập bênh sóng Nặng tay chèo Bao nhiêu bọt nắng Đã vèo vèo thu... Đời giăng chi vạt sương mù Hoàng hôn lướt sóng Còn ngu ngơ mùa Làn mi Cong vệt gió đưa Vầng trăng lá lúa Ai vừa bỏ quên.                9/10/2016

CÁNH ĐỒNG GIÓ BẤC

  Tôi còn nợ cánh đồng gió bấc Buổi con chim chìa vôi quệt trắng mưa phùn Con chào mào chanh chua gọi mùa cuối chạp Vũng nước trâu đằm tôi bước hụt chân. Tôi nợ ngày dùng dằng đốt lửa Củ sắn lùi sém một góc chiều Bạn bè xoa tay ba bốn đứa Còn đôi mắt cười thắc thỏm chia nhau. Mùi sắn nướng quàng vai ra trận Chiều hành quân thảng thốt tiếng chìa vôi Hoàng hôn giăng cánh dừng lá đỏ Vũng nước bên đường choàng ánh trăng rơi. Cuối mùa trở về tìm đôi mắt ấy Tháng năm vòng vo đốt lửa tim mình Con chào mào gọi chiều bay đâu mất Cánh đồng gió bấc thập thễnh buồn tênh...                     2020

NƠI TÔI Ở

 Mai mốt thôi chẳng còn tao ngộ nữa Hoa tím kia thảng thốt biệt ly người Nơi ta ở khung trời xanh rạn vỡ Phía sân đời nắng ngẩn ngơ rơi...                         5/11/2021

CON LẠI VỀ XỨ NGHỆ

 Thưa Mẹ, con lại về Xứ Nghệ Con đường lem luốc gió Lào xưa Hôi hổi nóng dấu chân ngày thơ bé Có tiếng chim gù đan nắng trong mưa. Mưa lắt lẻo lối vào chợ Huyện Mùa nhấp nhô khuya sớm lên Nghèn Ai khoác nửa vầng trăng đi buôn chuyến Bao đêm buồn con nước không lên. Mẹ và cánh đồng bốn mùa sấp ngửa Cha bán vó xa rạc nẻo đường Nhe Chúng con lớn lên như củ khoai hạt lúa Dung dị bình thường cằn cỗi đất quê Chiều nay con lại về Xứ Nghệ Bát nước chè xanh nghĩa nặng quê mình Quê thay đổi, gió Lào thì vẫn thế Xao xác với người trong cõi mưu sinh. Chiều nay con lại về Xứ Nghệ Lon nước, mo cơm thuở ấy đâu rồi Bên góc ruộng vẫn chỗ ngồi của Me Còn ấm một thời gian khó Mẹ ơi!                    2005

NHỚ TÂY BẮC

 Bao giờ lại lên Tây Bắc nhỉ Uống rượu Mường, ăn lợn Mán Sơn La Địu cả sương mù cùng với Mế Vạch mây tìm đường vượt dốc xa Lốc cốc mõ trâu vòng quanh bản Ríu rít chim kêu nhuộm tím chiều Hương rừng ai dệt vào thổ cẩm Tiếng khèn dìu dặt gói bùa yêu Nụ cười chín đỏ bên bếp lửa Trăng lên đôi má đã ửng hồng Gió về ngấp nghé bên khe cửa Vít cần ngây ngất đến hừng đông... Vui múa sạp cầm tình gõ nhịp Tay nắm tay nhau đã mềm lòng Sao trời rơi cả vào trong mắt Tim phập phồng cháy suốt đêm đông. Bao giờ lại lên Tây Bắc nhỉ Thưa Thầy, thưa Mế tiếng Mường Hum Vòng bạc cùng em đi buộc chỉ Câu Lượn, câu Si sáng băng rừng...                         18/3/2016

PHÍA SAU GIẤC MƠ

 Phía sau giấc mơ tôi Là mẹ lội bùn xuống ruộng Con cào cào cánh đỏ, cánh xanh Tanh tách đạp nắng khê nồng. Đòn gánh cong lưỡi liềm Hai đầu trĩu nặng Chị gánh chiều Chạy nước dọc ven sông. Sau giấc mơ tôi Con đường trơn bập bõm Cha khoác trăng suông Ngược lối lên Nghèn Chân nam, chân chiêu  Vấp vào sương sớm Mắt lưới dùng dằng... chăng phía chợ phiên Sau giấc mơ tôi Là em ngồi buộc mộng Bong bóng phập phồng Vỡ hết sân trưa Câu ca dao Thắt vào nút võng Thương cánh cò ướt trắng cơn mưa... Quay nửa vòng đời xao xác lá Tháng năm gom chín thẫm sang mùa Đường chân trời bập bênh xa lạ Phía sau giấc mơ Vẫn gió lùa hai nẻo nắng mưa...                    10/11/2016

LÊN XỨ ĐOÀI

 Tìm lên "Xứ Đoài mây trắng lắm" Rạc gió thu bay nắng lạc đường Sông Đáy dùng dằng con nước cạn Lúa chín đồng làng say ngát hương Lòng vòng hỏi lối về Đan Phượng Qua Đập Tràn thơ thới dâu non Mấy nhịp cầu níu chiều cong xuống Tím hai bờ ngút ngắt hoàng hôn. Câu ca dao chạm vào yếm thủng Cô gái Sơn Tây buông mấy nhịp chày Để vàng thu bồi hồi lá rụng Chiếc nem Phùng cuốn cả heo may. Thơ vừa nhập đồng vào chiếu rượu Hồn đã say đến tận phương nào Gió cứ vỗ vào lòng Cắc Cớ Mà hoang chiều chưa hết xôn xao... Hoa ở Ba Vì đang đăm đắm Bếp lửa Đường Lâm đã bập bùng Đôi mắt Sơn Tây giờ thăm thẳm Chớp lật chiều, chiều lật chớp rưng rưng Mây đầu ô giục về cuối phố Đêm nay ai dệt dải trăng ngà Gửi một hoàng hôn còn mắc nợ Sao Xứ Đoài bóng đổ hết về ta!                   5/10/2014  

TIẾNG CHIM KÊU

 Vườn mơ vang rưng rưng cổ tích Chạm vào đầu lưỡi đã hạ sang Ta nhặt tiếng chim chuyền rinh rích Gom vào trong túi lóa đầy trăng Năm tháng hoa mắt đầu ngọn gió Ta đổ chiều thương nhớ ra phơi Còn đâu tiếng chim chuyền rinh rích Vầng trăng xưa quẩy gánh đi rồi. Chằng thể ngờ mùa quay trở lại Thập thễnh ngày vấp bóng xưa rêu Vườn mơ chín vàng tay ái hái Để lòng mình loang tiếng chim kêu!                           14/2/2017

DÒNG SÔNG TUỔI THƠ

 Đường đi về bên Ngoại Qua dòng sông tuổi thơ Năm tháng dài mê mải Nước mênh mang đôi bờ Những con sóng nghiêng ngả Vỗ vào chiều hư vô Cơn mưa dầm tháng Chạp Đò không đưa ai đò? Cầu tre lòng bao nhịp Cho chiều hoang trên sông Ngoại còng lưng chống gậy Mòn ngõ nhà chờ trông Đàn cò loang chớp nắng Trắng một bờ sông xanh Giọt mưa còn thấy lạnh Gió ướt chiều mong manh. Xanh mượt mà dải lụa Ai giăng ngang đôi bờ Bên thương và bên nhớ Cứ chảy hoài trong mơ. Nửa đời về tìm lại Hoang vắng rồi bến xưa Bên bờ không bóng Ngoại Biết tìm đâu bây giờ?              138/2012

TRƯA Ô QUAN CHƯỞNG

 Ô Quan Chưởng tháng Mười lạ lắm Chả rươi nướng gió bấc thơm lừng Bia sóng ly chạm vàng vạt nắng Trưa trở mùa chạm mắt rưng rưng. Bạn bè mấy phương trời tụ lại Mắt mài mòn năm tháng vẹt bàn chân Men cay ngấm bầm trưa gió nổi Ngược lối ai về phía xa xăm Phía xa xăm, năm cửa ô trầm lắng Mang hình sông thế núi lên đường Rồng bay qua mưa nguồn chớp bể Vẫn rực hồng Hàm Tử, Chương Dương Mấy trăm năm cùng ta chạm cốc Vỉa đời trầm tích Cửa Ô này Ai biết lòng ai đang vỗ sóng Nỗi niềm nào thắc thỏm chân mây? Lắng nghe xe ngựa nghìn thu cũ Mùa xạc xào nghiêng gió bờ sông Thành quách còn đây hồn xa xứ Trưa chạm lòng mình phía rêu phong..                      9/12/2016

Trang Thơ Đặng Văn Chương