TRƯA PHÙ LƯU

Trưa Phù Lưu

Vâng. Ta ngồi uống nắng

Gắp gió Lào, bát đẫm mồ hôi

Bạn bè một thuở giờ mây trắng

Buồn vui gom, lại rót chung lời


Dành mấy chén cho đứa còn lưu lạc

Ra đi từ bom đạn chưa về

Rừng Trường Sơn, Đồng Xoài, Ấp Bắc

Hồn hóa thành tiếng hát lời quê.


Trưa Phù Lưu bờ tre vít xuống

Cánh đồng làng chạy thẳng vào mâm

Cả bóng người trần lưng che ruộng

Nắng táp da, mạ mới gieo mầm.


Suốt bốn mùa chưa thôi xào xạc

Đất bạc màu, người bạc mặt nhìn nhau

Con đường võng xuống hai đầu sóng

Chưa bước chân qua đã trắng đầu


Chẳng ai bảo thảy đều im lặng

Cho nỗi niềm còn ngấm vào nhau

Va tiếng trưa vào ly rượu đắng

Lời còn chưa khép nổi xưa, sau


Trưa Phù Lưu gió Lào, cát trắng

Cứ tan vào bầu rượu buồn, vui

Để ta chạm thêm tình sâu nặng

Mang đi mỗi đứa một phương đời...

                       5/2016

Nhận xét